Tập 2 – Tâm Lý Học Linh Hồn – Chìa Khóa Để Thăng Thiên – Chương 21 – Trẻ Em Trên Thế Giới Ngày Nay. Kết thúc tập 2

, , Leave a comment

Chương 21 – Trẻ Em Trên Thế Giới Ngày Nay

Người thầy có vai trò lớn nhất trong việc hun đúc nên tương lai của đất nước. Trong tất cả các nghề, nghề giáo là cao quý nhất, khó nhất và quan trọng nhất.

Sathya Sai Baba

Giáo Dục

Các vấn đề của trẻ em trên thế giới ngày nay đã trở thành một trong những tình huống cấp bách nhất mà nhân loại phải đối mặt vào thời điểm này trong lịch sử. Chủ đề này rất phức tạp; tuy nhiên, để bắt đầu, tôi muốn chỉ ra hệ thống giáo dục đang hoàn toàn bất cập như thế nào.

Mục đích duy nhất của cuộc sống là đạt được sự nhận ra Thượng Đế, bất tử và thăng thiên để phụng sự nhân loại nhiều hơn. Hệ thống giáo dục đã thất bại trong vấn đề này. Thay vì tập trung vào việc xây dựng nhân cách, vào các giá trị đạo đức, cách đối nhân xử thế, lý tưởng tinh thần, mối quan hệ đúng đắn của nhân loại, lẽ sống, đức hạnh, ý thức tâm linh và linh hồn, nó đã loại bỏ hoàn toàn linh hồn khỏi mọi khía cạnh của sự học hỏi và chỉ coi trọng bản thân và chỉ đề cập tơi một nửa ít quan trọng hơn của sinh mệnh con người.

Tình hình bắt nguồn từ các quyết định chính trị được đưa ra khi Hiến pháp được viết ra để đảm bảo sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước. Mặc dù có ý nghĩa tốt, nhưng quyết định này đã khiến đứa bé bị ném ra ngoài cùng với nước tắm. Mục đích là ngăn chặn các nhóm như những người Cơ đốc theo chủ nghĩa chính thống tự cho mình là công bình và “là người đạo đức” áp đặt giá trị vị kỷ của họ lên người khác trong trường học. Theo nghĩa đó, quyết định là sáng suốt. Vấn đề là không thể chấp nhận được việc loại bỏ hoàn toàn tâm linh khỏi trường học.

Giáo dục bây giờ là hướng về vật chất và vị kỷ. Trọng tâm là kiếm sống, tích lũy tài sản, thành công về mặt vật chất và thoải mái nhất có thể. Hệ thống tạo ra tính cạnh tranh, lòng tự hào, chủ nghĩa ích kỷ, định kiến ​​dân tộc chủ nghĩa, sự tách biệt và ưu thế hơn những người khác, nền văn hóa khác, quốc gia khác. Quyền công dân toàn cầu không được nhấn mạnh. Trách nhiệm đối với loài người hoàn toàn bị bỏ qua.

Hệ thống giáo dục là một bài tập trong việc nhồi nhét vô số sự kiện không liên quan vào đầu trẻ để chúng có thể đạt điểm cao. Nó là một bài tập về phát triển trí nhớ ngắn hạn mà không có sự yêu thích trong đó. Nó được định hướng theo mục tiêu thay vì định hướng theo quy trình, hoạt động đơn thuần như một phương tiện để kiếm được nhiều tiền bạc hơn. Nếu một học sinh tình cờ thích thú gì đó, đó là một bất ngờ thú vị. Hầu hết thời gian ở trường là một bài học về kỷ luật tự thân.

Đại học thậm chí còn tệ hơn. Nhiều người có vấn đề về thần kinh ở đây. Gần như không thể trở thành một người toàn diện, hoàn chỉnh, cân đối và cũng đủ cạnh tranh để thành công và vươn lên dẫn đầu trong một ngành nghề cụ thể.

Sai Baba đã nói rằng món quà quý giá nhất mà một người trẻ có thể nhận được khi đến trường là năng khiếu về nhân cách. Ông cũng đã nói rằng chính trị không có nguyên tắc, giáo dục không có tư cách, khoa học không có nhân bản, và thương mại không có đạo đức không những vô ích mà còn tuyệt đối nguy hiểm. Đây là tình trạng khó khăn trên thế giới ngày nay trong cả bốn loại.

Đây là tình trạng khó khăn trên thế giới ngày nay trong cả bốn loại trên. Nếu ý thức linh hồn không được tích hợp vào hệ thống giáo dục theo một số cách thức phổ quát, trung dung, không thiên vị, các nhà lãnh đạo trong tương lai sẽ phát triển về mặt tri thức nhưng lại chậm phát triển về mặt tâm linh.

Các chính trị gia quá tham nhũng, các luật sư và bác sĩ, nói chung, quá ích kỷ, các nhà khoa học quá tàn nhẫn với động vật, các doanh nghiệp sẵn sàng chi quá mức để kiếm thêm tiền nếu được, liệu họ có thể thoát khỏi những điều này?

Những đứa trẻ có được bằng cấp nhưng chúng không có được sự bình yên hay hạnh phúc nội tâm. Chúng đã không đúng với bản thân hoặc không đúng với Thượng Đế. Chúng đã không được trang bị đủ cho hôn nhân, chứ chưa nói đến việc nuôi dạy con cái. Và những lo lắng về vấn đề lạm dụng trẻ em ?

Câu trả lời cho những vấn đề trên đó là tích hợp việc giảng dạy tâm linh vào trong các lớp học trong bối cảnh giảng dạy về tôn giáo với sự so sánh và nhấn mạnh tính nhất thể cơ bản của tất cả tôn giáo. Nói cách khác, tất cả các tôn giáo sẽ được giảng dạy, với yêu cầu rằng không một tôn giáo nào được coi là cao cấp hơn bất kỳ tôn giáo nào khác. Điều này, tất nhiên, sẽ yêu cầu đào tạo đặc biệt cho các giáo viên.

Một cách khác để giải quyết vấn đề này là dạy về tâm linh hơn là tôn giáo. Cần có các lớp học về phát triển đạo đức và luân lý, về xây dựng nhân cách, các giá trị tinh thần và các mối quan hệ đúng đắn của con người, chỉ với một vài môn học. Các trường học, thay vì chỉ tập trung vào đọc, viết, số học, lịch sử và địa lý, nên bổ sung thêm các lớp học về làm chủ bản thân, học cách làm chủ sức mạnh cá nhân, cách phát triển lòng yêu thương bản thân, tích hợp ba tâm trí, chế độ ăn uống và dinh dưỡng hợp lý, thiền định và bảy cấp độ điểm đạo, bằng cách nào để hợp nhất chân thần, linh hồn và phàm ngã, bằng cách nào để cân bằng bảy luân xa, các vị thánh của tất cả các tôn giáo, so sánh các tôn giáo, thiên thần, Cấp Bậc Tinh Thần – Thánh Đoàn, sự tiến hóa của khoáng vật, thực vật và động vật , cái chết và sự chết, khoa học về bardo, linh hồn, cách xây dựng antakarana, kinh điển của thế giới, đánh giá nghệ thuật, đánh giá âm nhạc, cách vượt qua bản ngã tiêu cực và tính hai mặt, làm thế nào để dẫn kênh, cách tối ưu não phải và não trái, thần chú và sức mạnh của ngôn từ, đạo đức và rèn luyện đạo đức, khả năng tự vệ bằng tâm linh, các nền văn minh ngoài Trái đất, cách kinh doanh theo phương pháp tâm linh, cách trở thành một chính trị gia tâm linh, phát triển năng lực tâm linh, cân bằng bốn cơ thể, hiểu luật nghiệp báo và câu chuyện về sự tạo ra các tôn giáo khác nhau.

Trường học sẽ không vui nếu những môn học đó là chương trình giảng dạy? Tôi không nói rằng không nên dạy đọc, viết và số học. Tất nhiên là họ nên. Tuy nhiên, chúng nên được cân bằng với các lớp học về phát triển linh hồn. Sẽ ra sao nếu mọi người đã trải qua 20 năm trong trường học để lấy bằng tiến sĩ và trở nên say mê cái tôi ích kỷ? Khi không có ý thức linh hồn trong trường học, thì nơi đó ý thức bản ngã tiêu cực đang được dạy.

Ngoài ra, cần có các lớp học bắt buộc về các chủ đề làm thế nào để duy trì một cuộc hôn nhân hiệu quả và trở thành những bậc cha mẹ tốt. Hầu hết mọi người không đủ phẩm chất cho cuộc phiêu lưu này. Cần có những lớp học bắt buộc về kiểm soát sinh đẻ, nhận thức về AIDS và cách kiểm soát những ham muốn của cơ thể để phục vụ tình yêu vô điều kiện và mục đích của linh hồn.

Có vẻ như những lớp học như vậy sẽ không bao giờ được đưa vào chương trình giảng dạy bình thường ở trường học, nhưng hãy ghi dấu lời lời nói này của tôi: trong một tương lai không xa, khi Đức Di Lặc tuyên bố cùng với sự hiển lộ của Cấp Bậc Tinh Thần của Hành Tinh – Thánh Đoàn, một sự chuyển đổi căn bản sẽ xảy ra sau đó và sẽ thay đổi tất cả các thể chế dựa trên bản ngã hiện có trên hành tinh này. Tôi tiên tri rằng trong vòng 30 năm nữa điều này sẽ diễn ra.

Trẻ em cần được dạy dỗ trong bầu không khí yêu thương vô điều kiện và kiên định. Điều đáng buồn là ngày nay điều này không có trong trường học. Điều tôi đang đề xuất yêu cầu giáo viên phải là hiện thân của những lý tưởng này. Nếu giáo viên của chúng ta không thể hiện những lý tưởng này thì làm sao bọn trẻ có thể học được chúng? Giáo dục, như nó đang được thực hành ngày nay, làm chai cứng trái tim và vắt kiệt bất kỳ hình thức nào của tình yêu và lòng trắc ẩn vô điều kiện.

Trẻ em được dạy rằng ngoài kia là một thế giới cạnh tranh với nhau bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích, mỗi người đối xử với bản thân họ với luật rừng, vì vậy họ chỉ biết rằng họ phải đạt điểm cao và được chấp nhận bởi một trường đại học tốt.

Thượng Đế không quan tâm đến điểm số hay học vấn cao hơn nếu chủ nghĩa ích kỷ là những gì họ đã sử dụng. Câu hỏi quan trọng luôn là, mục đích của cuộc sống là gì? Tại sao bạn lại hóa thân vào cơ thể vật chất này? Câu trả lời là để bạn có thể đạt được sự nhận biết về Thượng Đế. Giáo dục, như hiện nay đang được thực hiện, hầu như chắc chắn không dẫn lối trẻ em đi tới con đường này.

Tôn Giáo

Tại sao trẻ em không nhận được sự giáo dục về đạo đức và tâm linh trong nhà hờ hay đền thờ? Vấn đề là bản ngã đã hoàn toàn thâm nhập vào tất cả các định chế tôn giáo. Nếu một người không có mối quan hệ đúng đắn với chính mình, anh ta sẽ phóng chiếu mối quan hệ sai lầm đó lên mọi thứ trong cuộc sống, kể cả với Thượng Đế. Giáo lý của tất cả các tôn giáo lớn đã bị bóp méo bởi vì thánh kinh đã được giải thích bằng bản ngã thay vì bởi tinh thần. Khi Thượng Đế được miêu tả như một đấng trừng phạt và phán xét, đe dọa sự trừng phạt vĩnh viễn trong Địa ngục, ai sẽ muốn đến nhà thờ? Tôn giáo truyền thống, ở dạng hiện nay, hoàn toàn bị phá sản.

Một đứa trẻ có thể được yêu cầu chỉ đến nhà thờ vào Chủ nhật để nghe một bài giảng buồn tẻ và ngột ngạt. Trẻ em đi học ở các trường tôn giáo có một loạt các vấn đề tâm lý và tâm linh khác nhau liên quan đến cảm giác tội lỗi, sợ hãi và tự cho mình là đúng.

Các tổ chức tôn giáo sẽ không phải là câu trả lời cho đến khi họ tự loại bỏ bản ngã tiêu cực và chấp nhận thực tế về một tôn giáo phổ quát mà xác nhận có nhiều con đường dẫn đến Thượng Đế. Điều này sẽ xảy ra trong một tương lai không xa khi Thời Đại Hoàng Kim nở hoa trên hành tinh này. Một sự thay đổi trục từ tư duy bản ngã sang tư duy linh hồn sắp xảy ra. Điều này có nghĩa là một sự tái sinh của tất cả các thể chế trong các nguyên tắc của linh hồn và ý thức Christ.

Một thể chế khác cần được cải tổ toàn diện là hệ thống chính trị. Thật là ghê tởm khi xem chính trị đảng phái trong đó các chính trị gia không phụng sự tinh thần. Họ phục vụ đảng hoặc nhóm lợi ích đặc biệt của họ.

Những người vận động hành lang về cơ bản đang thực hành hối lộ được hợp pháp hóa. Chính trị là một ví dụ kinh điển về những gì sẽ xảy ra với một quốc gia khi các nhà lãnh đạo được chọn là những người có tâm linh phát triển cao và có tâm linh kém phát triển. Trừ khi hệ thống giáo dục được thay đổi hoàn toàn, có thể sẽ có nhiều điều tương tự hơn từ các nhà lãnh đạo tương lai.

Trẻ em phải đối mặt với vô số tiêu cực và chương trình tiêu cực trong thế giới này.

Các nghiên cứu gần đây đã xác định rằng một gia đình trung bình xem tivi sáu giờ mỗi ngày. Thật không may, linh hồn và cái tôi cao hơn không hướng dẫn hoặc điều khiển chương trình truyền hình. Các em nhỏ xem phim hoạt hình bạo lực ghê gớm. Chín mươi tám phần trăm các chương trình trên truyền hình tạo ra các giá trị bản ngã ích kỷ. Các làn sóng này tràn ngập bạo lực, tình dục, chủ nghĩa nam nhi và những người đẹp có khả năng lập trình tiềm thức của trẻ em. Họ không có đủ đầu óc tỉnh táo phát triển để tự bảo vệ mình khỏi những lập trình tiêu cực. Linh hồn thậm chí không tồn tại hoàn toàn trong cơ thể tâm trí cho tới khi 21 tuổi. Dựa trên cảm xúc và định hướng tiềm thức, những người trẻ tuổi rất dễ thích thú. Họ ở trong trạng thái thôi miên hầu hết thời gian. Các chương trình truyền hình họ xem và những bộ phim họ đi xem đã đi thẳng vào tiềm thức của họ.

Ảnh hưởng tiêu cực thứ hai mà trẻ em phải đối phó là lượng lớn đồ ăn vặt và đường mà chúng tiếp xúc. Vì theo định nghĩa, họ không làm chủ được bản thân và bị điều khiển bởi cơ thể ham muốn của mình, một khi họ đã ăn đồ ăn vặt và đường, họ sẽ nghiện và muốn nhiều hơn nữa. Ngay cả trường học cũng cho chúng ăn đồ ăn vặt và đường. Ở mỗi góc phố đều có một nhà hàng ăn nhanh hoặc một tiệm kem và con cái càng lớn thì cha mẹ càng ít kiểm soát về khía cạnh này trong cuộc sống của con cái họ. Đồ ăn vặt và đường tạo ra tất cả các loại mất cân bằng hóa học và làm giảm sức mạnh của hệ thống miễn dịch. Những điều này ảnh hưởng đến cơ thể cảm xúc khi trẻ em và thanh thiếu niên bị mất cân bằng vì sự phát triển thể chất và sự bài tiết hormone nhanh chóng.

Trẻ em và thanh thiếu niên, dựa trên cảm xúc, trải qua nhiều thăng trầm khi liên tục phải đối mặt với những bài học mới (mối quan hệ, tình dục, hẹn hò, tiền bạc, đại học, v.v.), bài học nghiệp báo, ảnh hưởng của xung đột trong gia đình và nỗi sợ hãi lạm dụng, hành hung và quấy rối tình dục.

Cha mẹ đôi khi đưa con cái của họ đến các nhà tư vấn hoặc nhà tâm lý học. Điều này đưa chúng ta đến một hệ thống có vấn đề khác trong xã hội của chúng ta: 98 phần trăm tất cả các nhà tư vấn, nhà tâm lý học, bác sĩ tâm thần và nhân viên xã hội đang thực hành một dạng tâm lý bị cắt rời khỏi linh hồn và cái tôi cao hơn. Điều này không có nghĩa là chúng hoàn toàn không hiệu quả; họ làm một số điều tốt. Tuy nhiên, nó giống như những gì Einstein đã nói về con người chỉ sử dụng 8% bộ não. Tâm lý học linh hồn hiệu quả và hữu ích hơn gấp vạn lần so với những hình thức tâm lý học không liên quan đến khía cạnh tâm linh của cuộc sống. Ở đây một lần nữa, những người trẻ phải đối mặt với việc thiếu sự giúp đỡ mà họ cần.

Đứa trẻ bị tấn công bởi những tin tức mà cha mẹ xem, tràn ngập sự tiêu cực, tập trung vào những vụ giết người và tội ác đã xảy ra trên khắp thế giới. Nếu Thượng Đế kiểm soát tin tức, tôi chắc chắn Ngài cũng sẽ tập trung nó vào điều tốt đẹp xảy ra. Ủy ban ba bên (The Trilateral Commission) và chính phủ ngầm kiểm soát các tin tức, vì vậy hầu như không có các hoạt động của người ngoài hành tinh được nói tới.

Trẻ em và thanh thiếu niên phải đối mặt với tất cả các quảng cáo mà thu hút các cơ thể ham muốn của họ mặc dù họ chưa kiểm soát được các cơ thể đó. Nếu họ không có sự rèn luyện tam linh, tất yếu sẽ bị cái tôi thấp hơn của họ khống chế. Nếu họ không thể lựa chọn hình mẫu của mình trong số những bậc thầy tâm linh và thánh nhân của mọi tôn giáo, thì họ sẽ phải đi tìm bản than họ trong các chương trình truyền hình, phim ảnh và tạp chí mà các ngôi sao và hình ảnh lấp đầy tâm trí họ bằng những khuôn mẫu và tình yêu gây nghiện. Ngoài ra, âm nhạc mà giới trẻ nghe chứa đầy ca từ của một kiểu lập trình tương tự, tất cả đều dựa trên các nguyên tắc ích kỷ bản ngã.

Âm nhạc lập trình tiềm thức giống như một cuốn băng thôi miên. Khi thanh thiếu niên lớn hơn một chút, họ phải đối mặt với nội dung khiêu dâm, đó là sự sáng tạo của cái tôi thấp hơn. Nếu không có sự rèn luyện về tinh thần thì không có lý do gì để không thưởng thức nó, điều này vừa củng cố hình ảnh trong tiềm thức vừa là một sự khuyến khích để coi các thành viên khác giới như đồ vật.

Chỉ có hai loại người trên thế giới: những người hòa hợp với linh hồn và những người đồng hóa quá mức với vật chất. Trên đời chỉ có hai cảm xúc: yêu và sợ. Những đứa trẻ sẽ lựa chọn điều gì?

Nuôi Dạy Con Cái

Vai trò của cha mẹ trong việc nuôi dạy con cái trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, đặc biệt là vì những tiêu cực ngày càng lan rộng. Theo tôi, với tư cách là một nhà trị liệu tâm lý và giáo viên tâm linh, cha mẹ đã quá ôn hòa. Tôi nghĩ họ nên kiểm soát chặt chẽ chế độ ăn uống thể chất, tình cảm và tâm trí của con cái họ. Trẻ em cũng cần được lớn lên trong môi trường của tình yêu thương vô điều kiện. Sự kiên định và yêu thương – tình yêu vững bền – là tấm vé. Ngoài ra, vào thời điểm này, chỉ có cha mẹ mới có thể giáo dục trẻ em về tính phổ quát của các tôn giáo và dạy chúng về các vị thánh và bậc thầy vĩ đại, truyền cảm hứng cho chúng với những mục tiêu cao cả và lý tưởng cao cả.

Thực trạng đáng tiếc trong xã hội của chúng ta là hầu hết các bậc cha mẹ không có đủ năng lực để hướng dẫn con cái của họ trong những vấn đề này. Họ đã bị chính cha mẹ của họ và hệ thống giáo dục mà họ đã trải qua quá khó khăn. Họ có xu hướng chăm sóc trẻ quá nhiều hoặc phớt lờ trẻ hoàn toàn và bản thân họ thường có những thói quen đáng trách. Họ hút thuốc, uống rượu quá nhiều, đánh bạc, đánh nhau trong nhà, buôn chuyện, phán xét. Hy vọng duy nhất cho trẻ em là cha mẹ và giáo viên trên thế giới này chuyển đổi ý thức của chính họ. Họ không thể dạy những điều mà họ không thể hiện.

Sai Baba đã nói rằng “các bậc cha mẹ phải cảm thấy rằng họ là những người phục vụ được Thượng Đế bổ nhiệm để chăm sóc những linh hồn nhỏ bé được sinh ra trong gia đình của họ, như những người làm vườn chăm sóc cây cối trong khu vườn của ông chủ.

Trong tương lai, mọi đứa trẻ sẽ nhận được một biểu đồ chiêm tinh khi sinh ra. (Đây là một thực tế phổ biến trong văn hóa Ấn Độ giáo.) Ngoài ra, cha mẹ có thể cân nhắc việc phân tích các tia và hồ sơ tâm linh cho đứa trẻ bởi một nhà ngoại cảm có tay nghề cao hoặc kênh dẫn để xác định tuổi của linh hồn, vị trí của nó trên bậc thang của sự tiến hóa, và có khuynh hướng thần bí hay không. Một hồ sơ hướng nghiệp được khuyến nghị cho thanh thiếu niên để xác định xem liệu phần linh hồn mở rộng này sẽ phù hợp hơn cho công việc trí óc hay thể chất.

Cha mẹ phải hiểu rằng thực sự không có cái gọi là trẻ con; chỉ có những linh hồn trưởng thành sống trong cơ thể trẻ sơ sinh. Mỗi nhân cách hóa thân đã có từ hai trăm đến ba trăm kiếp trước. Cũng cần nhận ra rằng cha mẹ không thực sự là cha mẹ; cha mẹ là người tạo ra cơ thể vật chất của đứa trẻ, trong khi Thượng Đế đã tạo ra linh hồn. Trên thực tế, mỗi bậc cha mẹ cùng làm cha mẹ với Thượng Đế. Ngày nay, điều này đã bị lãng quên.

Trong triết học Hawaii, cái tôi cao hơn được gọi là “aumakua”, “cái tôi cha mẹ hoàn toàn đáng tin cậy.” Cha mẹ có nghĩa là cùng làm cha mẹ với cái tôi cha mẹ hoàn toàn đáng tin cậy, là cái tôi cao hơn của hóa thân phàm ngã đó.

Trẻ em được sinh ra với những khả năng, tính cách và nét tính cách rất riêng biệt. Cha mẹ phải đạt được sự cân bằng tốt giữa việc giảng dạy, đào tạo, uốn nắn và cung cấp các hướng dẫn đồng thời cho phép linh hồn của đứa trẻ được thể hiện. Đó không phải là một công việc dễ dàng.

Điều tốt nhất mà cha mẹ có thể làm là học cách sống đúng với bản thân và đúng đắn với Thượng Đế. Chính cha mẹ không đạt được điều này đã tạo ra những vấn đề nghiêm trọng cho mọi người. Nếu cha mẹ hiến dâng cuộc đời mình cho con đường nhận biết Thượng Đế, thì điều đó sẽ được lập trình cho đứa trẻ cả về mặt năng lượng lẫn tấm gương sáng.

Nhiều bậc cha mẹ bận rộn đến mức đứa trẻ dành tất cả thời gian của mình ở trường, với bạn bè hoặc với người trông trẻ và những người này trở thành hình mẫu mà đứa trẻ học hỏi, vì vậy điều quan trọng là phải chọn họ một cách cẩn thận. Cha mẹ chuẩn bị đồ ăn cho con cũng rất quan trọng. Nếu không, họ sẽ ăn đồ ăn vặt, và cần phải nhớ rằng đồ ăn đó chứa đầy năng lượng của những người đã chế biến ra nó. Thức ăn bạn chuẩn bị sẽ chứa đầy tình yêu thương và sức sống của bạn.

Trong mỗi ngôi nhà nên có một ngôi đền nhỏ, một nơi để cầu nguyện, thiền định, tụng danh hiệu Thượng Đế, đọc kinh, v.v. Cần phải nhấn mạnh và ca ngợi những phẩm chất thiêng liêng như trí phân biện, sự sáng suốt, sự quên mình, nhạy bén về trí tuệ, hòa bình, chân chính, công bình, giúp đỡ, không phán xét, nhẫn nại và yêu thương vô điều kiện. Nhấn mạnh sự bình đẳng của các tôn giáo và của các nhà tiên tri vĩ đại và các vị thánh của mọi tôn giáo.

Khi trẻ còn rất nhỏ, nói chuyện với chúng khi chúng đang ngủ là một ý tưởng tuyệt vời. Hãy nói với họ rằng bạn yêu họ và Thượng Đế yêu họ biết nhường nào. Khi họ đang ngủ, họ đang bị thôi miên. Họ rất thích hợp với tất cả các chương trình. Bạn thậm chí có thể tạo một cuốn băng và phát nó trong khi chúng ngủ. Hãy lấp đầy họ với những suy nghĩ về tình yêu bản thân, sức mạnh cá nhân, lòng dũng cảm, sức mạnh, sự tự tin, niềm tin, sự tin tưởng và sự phục vụ Thượng Đế. Bạn có thể nói bất cứ điều gì bạn muốn miễn là nó tích cực và nâng cao tinh thần. Nếu con bạn đang gặp vấn đề, tôi khuyên bạn nên làm điều này mỗi đêm trong hai tháng liên tục. Nó sẽ làm việc kỳ diệu.

Trách Nhiệm Của Giáo Viên

Giáo dục trong hệ thống hiện tại của chúng ta là thuật ngữ chỉ nghệ thuật thu thập thông tin trong thế giới khách quan. Nhiệm vụ quan trọng hơn nhiều của giáo dục là biến đổi bản chất của con người thành thiêng liêng. Nếu điều này không xảy ra, điều ngược lại sẽ xảy ra và trẻ em được dạy cách sống như động vật một cách vô thức. Các giáo viên thường quan tâm đến việc được trả lương hơn là nhìn thấy trách nhiệm thiêng liêng được đặt trong tay họ. Giáo dục thực sự sẽ giúp đứa trẻ biểu lộ thần tính tiềm ẩn trong mình. Điều cốt yếu là những sợi chỉ đạo đức làm nền tảng cho những học hỏi trên thế giới cần phải được diễn ra trong trường học.

Điều cần thiết là giáo viên phải tạo ra bầu không khí trong lớp với tình yêu thương vô điều kiện và không phán xét. Trẻ em phải được dạy về niềm vui học tập thực sự. Nếu chương trình giảng dạy cân bằng hơn giữa giáo dục của thế gian và giáo dục linh hồn, tôi chắc chắn điều này sẽ xảy ra.

Trong quá khứ, giáo dục đã hướng đứa trẻ đến mục tiêu kiếm kế sinh nhai. Trong tương lai, điều đó sẽ được cân bằng bằng giáo dục để có một cuộc sống đáng sống. Chính giáo viên là người sẽ làm nên điều đó hoặc phá hại nó. Giáo viên định hình cách cư xử, hành vi, thái độ và định kiến ​​của học sinh dưới sự chăm sóc của mình.

Sai Baba đã mô tả một cách ẩn dụ hệ thống giáo dục giống như một ngân hàng. Ông nói, “Hệ thống giáo dục là ngân hàng mà ở đó nhà nước sẽ lấy ra bất cứ khi nào họ muốn có những công nhân khỏe mạnh, lành nghề, đáng tin cậy. Nếu phá sản thì đó là quốc nạn ”. Đây là tình hình ngày nay.

Việc thiếu đào tạo về tâm linh đã tạo ra một số lượng lớn những người không toàn vẹn, mất cân bằng, không hòa nhập. Họ bị phân mảnh. Họ được phát triển về mặt trí tuệ và thể chất, nhưng không phát triển về mặt tình cảm, tâm lý và tâm linh.

Điều tốt là hệ thống giáo dục ít nhất đã đào tạo về trí tuệ và chuyên môn, nhưng điều đó là chưa đủ. Nó giống như một quả táo có vẻ ngoài ngọt ngào và chín mọng nhưng phần lõi bị thối. Nếu mỗi giáo viên dạy cho một trăm học sinh những lý tưởng mà tôi đã nói đến, thì cả đất nước sẽ biến đổi.

Djwhal Khul, trong cuốn sách của bà Alice Bailey có tên “Những vấn đề của nhân loại”, đã gợi ý rằng các nhà giáo dục nên nhấn mạnh vào những điều sau:

  1. Tâm trí kiểm soát cảm xúc tự nhiên.
  2. Tầm nhìn, hoặc khả năng nhìn xa hơn những gì có thể.
  3. Kiến thức thực tế, được kế thừa mà nó sẽ có thể vượt trội hơn trí tuệ của tương lai;
  4. Năng lực xử lý các mối quan hệ một cách khôn ngoan và để thừa nhận và gánh vác trách nhiệm.
  5. Sức mạnh để sử dụng tâm trí theo 2 cách:
    1. Là tâm trí thông thường mà phân tích và tổng hợp thông tin do năm giác quan truyền đạt đến nó; và
    2. Như chiếc đèn pha, thâm nhập vào thế giới của ý tưởng và chân lý trừu tượng.

Các nhà giáo dục rất coi trọng chỉ số IQ, hay chỉ số thông minh. Trong tương lai họ sẽ quan tâm nhiều hơn đến SQ, thương số linh hồn. Tôi thấy trước một thời điểm khi kiểm tra tâm lý có thể trở nên cân bằng với kiểm tra tâm linh trong trường học, với sự hiện diện của các nhà chiêm tinh, tâm linh học, chuyên gia phân tích tia. Các nhà giáo dục sẽ tập trung vào các vấn đề của tuổi trẻ từ góc độ tiềm năng, tình cảm, trí tuệ và trực giác. Hiện tại, họ đã coi khía cạnh trí tuệ là thượng đế của mình, trước sự bỏ quên của những người còn lại.

Các nhà giáo dục phải hiểu rằng giáo dục trẻ em về quyền công dân của họ trong Vương Quôc của Thượng Đế không chỉ là một hoạt động tôn giáo của các nhà thờ. Điều đó cũng giống như nói rằng tâm linh không có chỗ đứng trong chính trị hay hệ thống nhà tù. Đáng buồn thay, đây chính xác là những gì đã xảy ra trong tất cả các tổ chức trên hành tinh này. Tâm linh đã bị tách rời khỏi bản thân cuộc sống khi toàn bộ mục đích của cuộc sống là mang Thiên đàng xuống Trái đất và tích hợp nó một cách cân bằng.

Djwhal Khul đã đề xuất việc tạo ra một hệ thống giáo dục toàn cầu bởi các giáo viên từ khắp nơi trên thế giới. Điều này sẽ thúc đẩy tiềm năng hòa bình thế giới để có những bước phát triển nhảy vọt. Nó sẽ dẫn đến một nền dân chủ toàn cầu, trong đó tất cả mọi người, không phân biệt chủng tộc, tôn giáo, quốc tịch, hay màu da, sẽ được coi là bình đẳng. Sự khác biệt giữa mọi người sẽ được tôn vinh và tôn trọng, trong khi sự đoàn kết thiết yếu của tất cả mọi người sẽ được nhấn mạnh.

Các nhà giáo dục trong tương lai sẽ phải giống như những nhà tâm lý học và những người thầy tâm linh, tạo điều kiện cho sự phát triển của con người, thay vì chỉ là là sự nhồi nhét những tri thức hàn lầm, những sự thật vô nghĩa xuống cổ họng học sinh của họ.

Giáo viên, gia đình, hiệu trưởng, cha mẹ, chính trị gia, bộ trưởng, giáo sĩ Do Thái, cố vấn và nhân viên tình nguyện phải làm việc cùng nhau để sửa chữa sự mất cân bằng này trong hệ thống giáo dục.

Hết Chương 21 – Kết thúc tập 2.

 

Leave a Reply