Bố Trí Bàn Thờ Và Chén Nước Cúng Dường – Phần 1

, , Leave a comment

Không có mô tả ảnh.
(Lama Zopa Rinpoche dạy, Lam sơn trang dịch – bản dịch của Tr.H)
Bước vào Phật đường của bất kỳ trung tâm hoặc tu viện Phật giáo Tây Tạng nào, mọi ánh mắt đều hướng về phía bàn thờ. Rực rỡ nhiều màu sắc và chứa đầy những bức tượng tuyệt đẹp mặc y áo bằng thổ cẩm tinh xảo, các bản Kinh được bọc trong vải màu vàng truyền thống, và các vật phẩm cúng dường nước có màu nghệ tây (saffron), nhang đèn, hoa trái, bàn thờ được thiết kế để khơi gợi tâm trí và lay động trái tim. Hầu hết các hành giả Phật giáo Tây Tạng cũng làm bàn thờ trong nhà của họ, và một câu hỏi phổ biến từ những hành giả sơ cơ là làm thế nào để lập một bàn thờ cho riêng mình.
Nên có các Thánh vật như tượng Phật, Bảo tháp, và Thánh Kinh trên bàn thờ vì mang lại rất nhiều lợi lạc. Các Pháp bảo truyền cảm hứng cho việc thực hành của chúng ta và giúp chúng ta ghi nhớ mục đích của chúng ta là chuyển hóa tâm trở nên từ bi, an bình, trí tuệ và tử tế, đồng thời cũng giúp thanh lọc tâm trí của chúng ta khỏi những xúc tình tiêu cực.
Khi nhìn thấy hình ảnh của Đức Phật, một dấu ấn tích cực sẽ được tạo ra trong tâm trí của chúng ta. Sau đó, dấu ấn hay hạt giống nghiệp đó giúp chúng ta có thể thấu hiểu và thực hành những lời dạy của Đức Phật một cách rõ ràng hơn.
Khi chúng ta thực hành tốt, sự mê lầm và đau khổ của chúng ta giảm đi, trong khi phẩm chất tích cực của chúng ta tăng lên. Cuối cùng, chúng ta sẽ tiêu trừ mọi chướng ngại và xúc tình tiêu cực trong tâm trí và phát triển các phẩm chất tích cực lên mức tối đa; đến lúc đó, chúng ta sẽ đạt được giác ngộ hoàn toàn giống như Đức Phật.
Theo truyền thống, chúng ta cúng dường đèn trước tranh ảnh các vị Phật và bậc thánh. Chư Phật không cần những lễ vật này, nhưng từ phía chúng ta, việc thực hành này giúp chúng ta học được cách thực hành bố thí. Và bằng cách cúng dường cho chư Phật, chúng ta tạo ra một lượng lớn công đức, và điều này cũng nuôi dưỡng việc thực hành và nghiên cứu của chúng ta và giúp chúng ta đạt được giải thoát khỏi đau khổ và giác ngộ nhanh chóng nhất có thể.
Tạo Ra Không Gian Thực Hành Của Riêng Con
Sẽ rất hữu ích cho việc thực hành của con nếu con có một căn phòng hoặc không gian đặc biệt dành riêng cho việc thực hành. Đây là “gompa” hay “nơi thiền định” của con.
Các vật dụng chính cần có trong gompa của con là một bàn thờ, chỗ con ngồi để thiền định, và có thể là một cái bàn để các bản Kinh và một giá sách lưu trữ Kinh sách của con. Bàn thờ là nơi con đặt các Thánh vật, tranh ảnh [Phật], Kinh điển có tác dụng truyền cảm hứng cho tâm trí của con. Bàn thờ chỉ nên được dùng để thờ cúng và không được gấp đôi như một bàn cà phê hoặc bàn làm việc, và phải được đặt ở một nơi sạch sẽ và trang nghiêm.
Các vật phẩm nên được đặt cao hơn đầu của con khi con ngồi đối diện với bàn thờ. Trước khi lập bàn thờ lần đầu tiên, con hãy dọn dẹp không gian thật sạch sẽ và thắp hương để thanh tẩy. Sau khi bàn thờ và không gian còn lại đã hoàn thành, hãy luôn giữ cho khu vực này sạch sẽ. Lau chùi và quét bụi hằng ngày trước khi dâng cúng.
Các Vật Phẩm Trên Bàn Thờ
Bàn thờ Phật giáo Tây Tạng có tượng hoặc tranh ảnh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni và các vị Bổn Tôn khác mà con cảm nhận có mối liên kết với họ. Những Thánh vật [tượng và tranh ảnh] này tượng trưng cho thánh thân giác ngộ. Linh ảnh những Đạo sư tâm linh của con cũng có thể được đưa lên bàn thờ. Theo truyền thống, tượng của Đức Phật và các vị Bổn Tôn khác được đặt ở trung tâm của bàn thờ, với ảnh của các vị Thầy được đặt ở hai bên các vị Bổn Tôn.
Tượng Phật và các vị Bổn Tôn khác cần được yểm tâm bằng một số Minh Chú, hương trầm và cần được ban phước. Có những cách làm phức tạp đòi hỏi sự hỗ trợ của một người thành thạo trong quá trình này và con sẽ cần sự trợ giúp như vậy nếu con có một bức tượng lớn, nhưng cũng có những cách đơn giản để làm điều đó (xem tr. 37 – chưa dịch tới đây).
Nếu muốn, con có thể quấn quanh mỗi bức tượng trong khata – khăn lụa trắng thường được sử dụng để chào đón và cúng dường trong truyền thống Phật giáo Tây Tạng. Quấn chiếc khăn thật đẹp quanh đế của bức tượng và một phần của bức tượng nếu con muốn.
Nếu con có những bức họa linh thánh của các vị Bổn Tôn (Tạng: thangka), con có thể treo phía trên bàn thờ hoặc ở hai bên. Thông thường, một khata được phủ trên đỉnh của thangka, hoặc ngoài ra, còn được quấn quanh các đầu trang trí của thangka ở phía dưới.
Ở bên trái của Đức Phật khi con đối diện với bàn thờ, hãy đặt một bản Kinh. Điều này tượng trưng cho thánh khẩu giác ngộ. Bản Kinh không cần phải được viết bằng tiếng Tây Tạng hoặc tiếng Phạn; có thể là một bản Kinh bằng bất kỳ ngôn ngữ nào. Lama Zopa Rinpoche khuyên con nên đặt Kinh Ánh Sáng Hoàng Kim (Sutra of Golden Light) trên bàn thờ, và bất kỳ Kinh điển nào khác cũng có thể được sử dụng. Các bản Kinh thường được bọc bằng vải vàng hoặc phủ bìa bằng gấm trước khi đặt lên bàn thờ. Vải được sử dụng để bọc Kinh điển phải mới và sạch, hoặc ít nhất là chưa bao giờ được sử dụng cho bất kỳ việc gì trước đây ngoại trừ việc bọc Kinh điển.
Ở bên phải của Đức Phật khi con đối diện với bàn thờ, hãy đặt một Bảo tháp. Bảo tháp tượng trưng cho tâm giác ngộ của Đức Phật. Bảo tháp không nhất thiết phải là một Bảo tháp đắt tiền – một Bảo tháp đất sét đơn giản hoặc thậm chí là một bức ảnh của một trong nhiều Bảo tháp vi diệu trên khắp thế giới đều được chấp nhận. Nếu con có một Bảo tháp thật, nếu muốn con cũng có thể bọc trong khăn khata.
Nếu bàn thờ của con nằm trên một bậc thì phải theo thứ tự từ trái sang phải (khi con đang đối diện với bàn thờ): Kinh điển, tượng Phật, Bảo tháp.
Nếu bàn thờ của con có từ ba bậc trở lên thì bản Kinh phải được đặt cao nhất trên bàn thờ, phía dưới là tượng Phật và dưới cùng là Bảo tháp. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nên được đặt ở trung tâm, và nếu con có các hình ảnh khác, hãy đặt từ cao xuống thấp trên bàn thờ theo thứ tự sau: Đạo sư gốc [Root Guru] (thậm chí cao hơn bất kỳ thangka nào trên tường), Bổn Tôn [Yidam] (Bổn Tôn Vô thượng Du già Bộ [Highest Yoga Tantra], Bổn Tôn Du già Bộ [Yoga Tantra], Bổn Tôn Tác Bộ [Performance Tantra], sau đó là Bổn Tôn Hành Bộ [Action Tantra]), Không Hành Nữ [Dakini], và cuối cùng là các vị hộ pháp.
Ngoài việc tượng trưng cho thân, khẩu, ý giác ngộ của Đức Phật, các Thánh vật trên bàn thờ còn tượng trưng cho Tam Bảo (Phật, Pháp và Tăng). Nếu con chỉ có tượng Phật Thích Ca, hãy nghĩ rằng bức tượng đó đại diện cho cả Ba Ngôi Báu [Tam Bảo]. Nếu con cũng có một bản Kinh và Bảo tháp, hãy nghĩ rằng Bảo tháp tượng trưng cho Phật, bản Kinh tượng trưng cho Pháp, và hình ảnh của Đức Phật tượng trưng cho Tăng.
Vật Phẩm Cúng Dường
Lễ vật được dâng cúng lên bàn thờ mỗi ngày. Vật phẩm cúng dường phải sạch, mới và có được một cách chính đáng (không phải do trộm cắp mà có). Chỉ cúng dường thực phẩm còn tươi mới và hương hoa, không bao giờ dâng cúng bất cứ thứ gì hư hỏng hoặc dơ bẩn. Đổ đầy chén hoặc lọ với đồ cúng để tạo ra nhân cho sự dồi dào; không bao giờ cúng dường một chén không được đổ đầy. Tốt hơn là nên dâng cúng một chén nhỏ chất đầy đồ cúng hơn là một chén lớn không được đổ đầy.
Trong thời Đức Phật, khi có khách quý đến thăm, họ được cúng dường tám món như một dấu hiệu của lòng hiếu khách. Trong thế kỷ 21, chúng ta vẫn cúng dường các vật phẩm như vậy cho khách đến thăm! Các lễ vật này được đặt thành bảy hoặc tám chén cúng ở phía trước bàn thờ.
Từ trái sang phải của con, đó là: nước uống, nước rửa chân, hoa, hương, đèn, nước hoa, thực phẩm, và âm nhạc. Có thể dâng hoa, hương, nến hoặc đèn bơ và thức ăn thật trong chén, trong khi các lễ vật còn lại được đại diện bằng nước. Nếu chỉ có bảy chén, âm nhạc được loại bỏ như một lễ vật tượng trưng và được cúng dường cùng với việc trì tụng những lời cầu nguyện và chơi nhạc cụ trong các buổi cầu nguyện. Nếu con cúng nhiều hơn một bộ chén cúng mỗi ngày, như trong thực hành sơ khởi về cúng dường chén nước, thì tất cả các chén đều được đổ đầy nước – chứ không phải được đổ đầy một số chất phù hợp.
còn tiếp…
Lam sơn trang,
12/02/2022
 

Leave a Reply