Khai thị từ Guru Rinpoche “CHỈ GẬY THẲNG VÀO NGƯỜI ĐỆ TỬ GIÀ”

, , Leave a comment

Một thời, Đức Đại Đạo sư Liên Hoa Sinh đang ngụ tại Đại Thạch Thất ở tu viện Samye. Vào lúc ấy, có một ông lão 61 tuổi tuy thất học nhưng đầy sùng mộ là Sherab Gyalpo từ vùng Ngog. Ông phụng sự Đức Đạo sư suốt một năm ròng. Trong suốt thời gian ấy, ông không thỉnh Pháp gì, và Đức Đạo sư cũng chẳng ban cho ông Pháp chi. Một năm trôi qua, khi Đức Đạo sư chuẩn bị rời đi. Ông lão vùng Ngog cúng dường một dĩa mạn-đà-la, chính giữa là bông hoa làm từ một lượng vàng. Sau đấy, ông thỉnh cầu: “Đức Đại Đạo sư, xin từ bi đoái hoài con. Trước nhất, con là kẻ vô học. Thứ nhì, trí tuệ con kém cỏi. Thứ ba, con đã già cỗi, thân tứ đại này đang suy hoại. Con thỉnh cầu Ngài ban một khai thị cho lão già sắp chết này, một khai thị vừa dễ hiểu, vừa cắt phăng được hết nghi hoặc, lại dễ chứng dễ tu, có tri kiến mạnh mẽ và sẽ giúp đỡ con trong các đời vị lai.”

Đức Đạo sư dùng chiếc gậy của mình chỉ thẳng vào tim (tâm) ông lão và khai thị: “Hãy nghe này ông lão! Hãy nhìn thẳng vào Chân tâm Giác ngộ ngay tâm đang biết của ông! Tâm ấy chẳng có hình hay sắc, trung tâm hay biên giới. Lúc đầu, tâm ấy chẳng đến từ đâu mà chỉ là hư không. Tiếp theo, tâm đấy chẳng trụ ở đâu mà chỉ là hư không. Sau cùng, tâm đấy chẳng đi về đâu mà chỉ là hư không. Hư không này không do vật chi tạo thành, hư không ấy rạng rỡ và tỏ tường. Khi ông thấy và ngộ điểm này, ông đã biết được khuôn mặt thật của mình, hiểu được bản chất của vạn vật. Khi đã thấy tự tánh tâm, hãy đạt đến chắc chắn tuyệt đối rằng đây là bản thể của thực tại và cắt bỏ đi mọi nghi ngờ về các điểm tri thức.

Chân tâm Giác ngộ của cái biết này không do vật chi tạo lập; tâm ấy là tự hữu, là bản tánh của ông. Đây là bản tánh của vạn pháp, dễ chứng đắc vì chẳng cần tìm kiếm chi bên ngoài. Đây là bản tánh của tâm, chẳng có người thấy và pháp thấy để trụ vào. Tự tánh phá bỏ những giới hạn của thường kiến và đoạn kiến. Nơi tánh này chẳng có chi để khai ngộ, vì tự cái biết của ông vốn đã giác ngộ. Nơi tánh này chẳng thể đi vào các cõi địa ngục, vì tự cái biết vốn thanh tịnh. Nơi tánh này chẳng có pháp để tu, vì vốn đã tự sáng rỡ tỏ tường. Tri kiến quảng đại của Tự tánh vốn sẵn nơi ông, hãy chắc chắn hoàn toàn rằng chẳng thể tìm ở đâu khác.

Khi ông đã chứng Tri kiến như vậy và quyết tâm áp dụng vào mọi mặt đời sống, thì dù cư ngụ ở đâu, ông cũng đang trú trong Sơn thất là thân ông. Mọi điều ông thấy nghe sẽ là sắc tự nhiên sắc và không tự nhiên không; hãy để các pháp tự nhiên mà chẳng vọng tâm gán đặt. Vạn pháp vốn giải thoát, ấy chính là đồng sự của ông. Như thế ông có thể tu hành nơi tất cả tướng trở thành đường tu. 

Trong tâm, tất cả những động đậy, tất cả những suy nghĩ, vốn là hư không phi thực. Dòng niệm tưởng như thế tự nhiên giải thoát. Khi chánh niệm về bản chất của tâm như trên, ông sẽ có thể khiến vọng niệm trở thành đường tu, và lúc đó chuyện tu hành trở nên dễ dàng.

Chỉ dẫn tâm yếu nhất là: bất kể có phiền não gì, đơn giản là nhìn thẳng phiền não thì phiền não tự biến mất không dấu vết. Phiền não khi ấy được tự nhiên giải thoát. Điểm này thật dễ tu hành. 

Tu như vậy thì thiền định của ông không còn nằm trong khuôn khổ thời khoá. Khi đã chứng rằng vạn pháp đều là trợ lực của mình, sự thiền định của ông thành bất động, tự tánh thành bất diệt, và công hạnh thành bất biến. Dầu ở đâu, ông cũng sẽ không rời khỏi thực tánh. 

Chứng chỗ này rồi, dẫu thân xác có thể già, Tâm Giác Ngộ chẳng hề lão hoá. Tâm này chẳng biết già trẻ. Tự tánh vốn nằm ngoài các biên kiến. Khi ông thấy rõ tánh Giác nơi mình, tự nhiên chẳng còn khác biệt giữa căn cơ cao thấp. Khi ông thấy rõ tánh phi biên kiến nơi mình, tự nhiên chẳng có khác biệt giữa học nhiều học ít. Dẫu cái thân là chỗ trú của tâm này tan ra, Pháp thân của Trí tuệ Tự giác là bất diệt. Khi ông thuần thục nơi tánh bất biến này, chẳng còn khác biệt giữa trường thọ và đoản thọ.

Này ông lão, hãy thực tu chân nghĩa này! Hãy tu hành bằng thực tâm mình! Đừng chỉ ôm con chữ rồi  xem là chân nghĩa! Đừng rời xa người bạn tinh tấn! Hãy lấy cái tỉnh giác tỏa khắp Pháp giới! Đừng tham gia những cuộc chuyện phiếm và bàn tán vô nghĩa! Đừng tìm kiếm những mục đích thế gian! Đừng tự làm mình phiền não bằng cách lo nghĩ về con cháu! Đừng tham ăn tham uống! Hãy chuẩn bị để chết như mọi người! Cuộc đời ông đang dần hết, thế nên hãy tinh tấn! Hãy tu hành Khai thị tâm yếu cho ông lão trên bờ vực cái chết này!”

Giáo lý này được thuyết lúc chỉ thẳng cây gậy vào tim ông Sherab Gyalpo, nên được gọi là “Chỉ gậy thẳng vào người đệ tử già.” Ông Sherab Gyalpo vùng Ngog như thế đã được giải thoát và chứng đắc thành tựu. Khai thị này được viết xuống bởi Công chúa Kharchen vì lợi ích thế hệ tương lai. Pháp này được biết với tên gọi “Khai thị Chỉ gậy thẳng vào.”

Nguyên Mai chuyển dịch Việt ngữ.

 

Leave a Reply